TRANG THƠ
Say trăng
Cối xay gió
Xay trăng...
Bức tranh anh
Vẽ hồn Lý Bạch...
Tôi hậu sinh
Lòng cũng say trăng ...
-
Bạn tri âm ơi
Nửa tâm hồn ta
Đang ở đâu ?
Nhìn lên mây
Mây sầu
Chất ngất
Nhìn ra suối
Suối điên cuồng
Đổ nước cơn giông
Nhìn ra đồng
Gió cuồn cuộn thổi
Sóng tràn xanh sóng cỏ
Cả cánh đồng như đang tung vó
Nhưng vẫn chôn chân
Đất trời vô tận
Vô tận những đường đi
Tìm nửa tâm hồn .
-
Ngừời dù không thích mơ
Mà đi trong sương mù
Cũng phải mơ một điều gì đó
Sắc đẹp của sương mù
Như một ý còn chưa sáng tỏ
Sắc đẹp của sương mù
Như nụ hoa chần chừ
Nửa chừng hé mở
Sắc đẹp của sương mù
Như lời nói do dự
Như cái nhìn dút dát của ai ...
Và trong sương mù
Bỗng có một tiếng vang
Rất nhỏ mà rất rõ
Gọi lên tên một người
-
Mẹ
Mẹ đã già
Như một cành cây khô
Tóc mẹ trắng
Như những làn tơ nhện
Buông rưng rưng
Con bước lại gần bên , bên mẹ
Got chân con rón rén
Hai bàn chân ấy , những ngày thơ
Từng dap giẫy hờn trong lòng mẹ ...
Và mẹ
Đã êm nhẹ
Đã nhẫn nại
Chờ cơn hờn của con dịu lại ...
Bàn chân con nay từng từng trải
Đã trở nên nhẹ êm
Con bước lại gần bên , bên mẹ
Mẹ đã già
Như một cành cây khô ...
-
Tôi đi trong chớm xuân
Giữa mưa xuân vừa quen vừa lạ
Tôi đi trong chớm xuân
Trên trái đất vừa lạ vừa quen
Mưa xuân trong tâm hồn tôi
Có niềm dịu dàng của trời
Có niềm biết ơn của đất
Nâng bước chân đi .
-
Sáng mơ màng như tằm trong kén
Nắng dịu dàng khẽ gọi " dậy đi ! "
Đóa trà mi ngó bên cỏ rợp
Vườn vẫn im chìm trong nắng trong
KHông nỡ đóng cửa sổ
Vì hoa mận đang nở
Trong đêm sâu thăm thẳm
Cây mận thành cây sao
-
Dạo bước trên những bờ sông trải sỏi
Trên những kè đá thẳng
Những cây cầu hiện đại nguy nga
Mà lòng người tha hương vọng tiếng gọi đò
Tiếng gọi đò khi nhòa khi tỏ
Vọng đôi bờ bên bồi bên lở
Làm những cánh cải vàng man rợ
Rụng tơi bời trên đất phù sa ...
Tiếng gọi đò xưa xa
Ngấm tình thương âm thầm
Của những người đưa nhau sang sông
Nhớ người tình đầu tiên
Chân lội bùn đưa em ra bến
Bến đâu có cầu , cũng không kè đá
Một chiếc thuyền gỗ nhỏ
Đưa người ngang cơn mưa ...
Người tình xưa
Đã cất tiếng gọi đò
Có ai biết tiếng gọi đò mênh mang ấy
Cũng là một lời mình khóc Tố Như !?! ...
-
Đêm giỗ mẹ
Con lắng nghe
Tiếng cành tre
Xao xác cánh cò
Ra đón cơn mưa ,
Tiếng tầu lá chuối
Hứng nước mưa
Đổ vào bể đêm ...
Tiếng hoa gạo
Rơi lịch bịch
Nơi cổng làng ...
Và tiếng mẹ
Khen trời hay đáo để . …
-
Con đường nhỏ trên đê
Lả mình dưới nắng
Nắng trắng sông trắng cỏ
Không một con thuyền nhỏ
Dừng chèo dưới chân đê
Không có ai nghe tiếng sáo diều
Không có ai nghe tiếng sóng chiều
Của dòng sông vắng vẻ
Con đường nhỏ trên đê
Không đưa ai về đâu
Cũng không đưa tủi mang sầu
Của nghìn năm trống vắng ...
Tôi nhớ con đường ấy
Với những linh hồn xưa .